Đây là những chuyện có thật 100% lúc mình còn đi dạy.
Gọi là chuyện " trời ơi " vì có thể đọc xong, bạn chỉ còn biết kêu trời. Cũng có thể, người kể đang kể cho những người cùng ở dưới đất như mình nghe nhằm gởi đến trời một thực trạng ...
1. MẤY CHUYỆN CHẤM THI:
*Hồi lớp 9 còn thi TH THCS, bên cạnh việc công nhận TN, các trường còn phải lo nhiệm vụ phổ cập ( phập cổ) THCS. Thi nhau vớt để lũ nhóc con hoàn thành nhiệm vụ của người lớn. Năm ấy, Sở ra đề thi, phần Tập làm văn, yêu cầu HS phân tích bài thơ " QUỶ MÔN QUAN" của Nguyễn Trãi. Mình chấm một bài thi như thế này: ( chỉ ghi lại ý)
Nguyễn Trãi là một vị anh hùng dân tộc, một nhà thơ lỗi lạc. Ông đã cùng bộ đội ta hành quân chống Mỹ. Tình cờ ông lạc bước tới Quỷ môn quan và viết bài thơ này.
Hết bài.
Bực mình quá, mình tương cho một điểm không tổ bố. Tổ trưởng chấm thi gọi mình để "phỏng vấn" lý do. Lý do thì đã rõ nhưng cuối cùng, anh ấy nói: " Cho nó cái bằng chứ 0 điểm thì bị liệt !"
Kết quả: 2 điểm.
* Cũng chấm thi TN THCS, một năm khác lại gặp một bài chỉ có mỗi câu này:
Bài này khó lắm thầy ơi!
Thương cho 2 điểm, ghét thì thôi!
Vì làm thầy nên trái tim bao la, kết quả thế nào, chăc các bạn đoán ra.
2. Chuyện học trò:
Năm mình học lớp 11, một năm có nhiều chuyện đến bây giờ vẫn không thể nào quên:
KIM CƯƠNG DÙNG LÀM LƯỠI CUỐC LƯỠI CÀY
Học môn Hóa, thầy H. làm hiệu trưởng và dạy ở lớp mình. Bữa ấy, thầy kiểm tra bài cũ. Gọi đến bạn V., một bạn nữ - bạn này vốn dĩ học yếu lại thêm có máu trai gái sơm nên thường xuyên không thuộc bài. Thầy hỏi bạn ấy về công dụng của kim cương. Sau một hồi uốn éo, V gần khóc. Thương tình, K. nhắc:
- Kim cương dùng làm lưỡi cuốc lưỡi cày!
Vớ được chiếc phao, bạn ấy tương luôn. Cả lớp được một bữa cười vỡ bụng.
Bây giờ, mỗi lần họp lớp, nhắc lại chuyện ấy. Cô ấy đỏ lừ cả mặt.
+ SỰ TIẾN HÓA CỦA NGƯỜI VƯỢN
Cô Sen ( giờ đã định cư ở nước ngoài) dạy Sinh vật lớp 11. Kiểm tra bài cũ, cô gọi N lên bảng trả bài về quá trình tiến hóa của người vượn Néandectan. Cậu này được bọn mình đặt biệt danh là ghiền gái nên trong đầu chẳng có chữ nào. Sau một hồi chào cờ, được một cậu trong lớp nhắc. Lắng tai nghe. Dõng dạc trả lời:
- Thưa cô! Xương chậu biến thành xương quai hàm.
Cô giáo chỉ còn biết xỉu.
+ GÌƠ TẬP LÀM VĂN NÓI
Cũng năm học ấy, trong giờ TLV, thầy C ( đang là phó HT trường chuyên của tỉnh, thầy rất nghiêm và thường yêu cầu cao đối với học sinh) ra đề:
Giải thích câu nói : " Lao động là vinh quang"
Sau 15 phút chuẩn bị, thầy gọi đúng anh bạn Néandectan lên bảng. Anh này rất sợ thầy C. nên chuẩn bị bài rất kỹ. Nhưng vì bài nói nên không được đọc! Anh bạn hùng hồn:
Lao động rất có ý nghĩa đối với lịch sử loài người...................Chính vì thế, Thủ tướng PVĐ có nói: " Lao động là vinh quang, lang thang là chết đói, hay nói ở tù"
Lại thêm một bữa no cười!
3. CHUYỆN THẦY GIÁO
+Thầy T., dạy Vật lý, ra trường được vài ba năm. Bữa ấy, trường dự giờ. Thầy dạy bài: SỰ CHUYỂN ĐỘNG CỦA PHÂN TƯ. Giờ dạy diễn ra suôn sẻ. Đến cuối giờ, một em học sinh thắc mắc:
- Thưa thầy! Khi ta để một cục nước đá trong một cá ly, một thời gian sau, chung quanh ly có nước. Đấy có phải là hiện tượng chuyển động của phân tử không ạ?
Sau một hồi suy nghĩ, thầy phán:
- Em nắm rất chắc vấn đề! Ví dụ mà em đưa ra là một dân chứng sinh động cho sự chuyển động của phân tử.
Nghe nói vậy, các thầy cô dự giờ hồn vía lên tới mây xanh.
+ Thầy C, dạy văn. một bữa góp ý cho đồng nghiệp về tiết dạy bài HỒI HƯƠNG NGẪU THƯ của Hạ Tri Chương. Tiết dạy này quá nhiều sạn nên hôm ấy góp ý hơi lâu.Mạnh miệng nhất là thầy C. Mình thấy mất thời gian vô bổ vì thầy giảng cho các đồng nghiệp về thơ Đường. Mình hỏi thày một câu:
- Thầy phân biệt giùm tui thơ tứ tuyệt và thơ bát cú.
- Thơ tứ tuyệt là một nửa của thơ bát cú.
Nghe xong, tui té ngồi!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét